Không thể nào có được hồi đáp. Nếu người này có thể lên tiếng, có lẽ mọi chuyện cũng sẽ không đến nông nỗi như bây giờ.
Ngay khoảnh khắc tay Lâm Thâm chạm vào thi thể, cảm giác lạnh buốt nhớp nháp đã men theo da đầu ngón tay truyền tới. Trong đầu hắn vụt qua vài hình ảnh hỗn loạn, tiếp đó bên tai vang lên một tràng âm thanh ầm ĩ.
Đó không chỉ là tiếng người nói, mà còn có tiếng vật gì nện xuống sàn kim loại, tiếng chân chạy, tiếng va đập của vật nặng, cùng với tiếng thở dốc, tiếng la hét dồn dập. Tựa như vô số âm thanh bị vò lại thành một khối, rồi ập thẳng vào cơ thể Lâm Thâm.
Cảm xúc mãnh liệt cũng theo đó tràn tới, như búa tạ nện mạnh lên tim hắn, khiến bàn tay hắn khựng lại trong thoáng chốc.




